Cựu hoàng-Tân hoàng

Từ những thời kỳ xa xưa ở các nước Đông Nam Á đã rất phổ biến loại trường được gọi là tư gia.
Kiến thứ, dù đó là khoa học, triết học, võ thuật, y thuật v.v… đều được truyền dạy trong gia đình. Đó là mục đích để tồn tại trong xã hội.
Mỗi một vị vua cai trị lại thực hiện những điều được gọi là cải cách văn hóa. Võ thuật luôn luôn được chú trọng, vì đây chính là những lò đào tạo các chiến binh vì chính nghĩa.
Những kẻ tố giác các gia tộc tôn thờ võ thuật thì thường bị kết thúc bi thảm. Tất cả những gì  ẩn giấu đều bị coi là phạm luật, mà phạm luật có nghĩa là mối nguy hại trực tiếp cho triều đình. Cách thức cai trị như vậy là hủy diệt nền văn hóa. Ở các trường học luôn luôn tiến hành thanh lọc những kẻ có ý đồ không trong sạch.
Triều đình phái người đến các trường học để nghiên cứu các trường phái võ thuật nhằm chọn lựa ra  những kỹ thuật hiệu quả để áp dụng cho quân lính.
Nhiều võ sư là những người yêu nước và có học vấn, họ không muốn võ thuật do họ truyền dạy sẽ bị sử dụng để đàn áp người dân. Vịnh Xuân cũng phải chịu một số phận tương tự. Trong trường có một luật bất thành văn là không truyền dạy những kiến thức bí truyền cho người ngoài. Do vậy việc truyền thụ được thực hiện theo hai hướng – thứ nhất là kỹ thuật chung, tức là những kỹ thuật sơ lược cho các «môn sinh», được gọi là Tân hoàng và những kỹ thuật sâu sa cho những người được phép, được gọi là Cựu hoàng. Việc chọn lựa đệ tử kỹ càng và nghiêm ngặt cho phép giữ kín được những miếng võ bí truyền của trường phái.
Phần lớn những «võ sư» Vịnh Xuân hiện tại ở châu Âu và các nước khác mới chỉ ở đẳng cấp «môn sinh» và không biết rằng Vịnh Xuân mà họ đang ra sức quảng bá mới chỉ là một phần rất nhỏ của đẳng cấp «tân hoàng».
Vịnh Xuân được truyền bá theo truyền thống «Cựu hoàng» rất khác biệt so với «Vịnh Xuân» được phổ cập rộng rãi trong mọi tầng lớp. Khi được biết tới những kiến thức sâu xa của «Cựu hoàng», phần lớn họ đều vô cùng ngạc nhiên vì sự kém hiểu biết của mình và do không hiểu biết nên họ hoàn toàn bất ngờ trước một bước ngoặt làm tan vỡ hoàn toàn hình ảnh Vịnh Xuân mà họ đã biết.
Với sự hài hước của mình các võ sư đẳng cấp «Cựu hoàng» truyền thụ cho người nước ngoài theo phương pháp siêu giản và chỉ như cho biết vị cam bằng một múi cam. «Mặc dù múi cam thể hiện được vị cam, nhưng vẫn chỉ là một múi cam».

Từ những thời kỳ xa xưa ở các nước Đông Nam Á đã rất phổ biến loại trường được gọi là tư gia.  Kiến thứ, dù đó là khoa học, triết học, võ thuật, y thuật v.v… đều được truyền dạy trong gia đình. Đó là mục đích để tồn tại trong xã hội.   Mỗi một vị vua cai trị lại thực hiện những điều được gọi là cải cách văn hóa. Võ thuật luôn luôn được chú trọng, vì đây chính là những lò đào tạo các chiến binh vì chính nghĩa.    Những kẻ tố giác các gia tộc tôn thờ võ thuật thì thường bị kết thúc bi thảm. Tất cả những gì  ẩn giấu đều bị coi là phạm luật, mà phạm luật có nghĩa là mối nguy hại trực tiếp cho triều đình. Cách thức cai trị như vậy là hủy diệt nền văn hóa. Ở các trường học luôn luôn tiến hành thanh lọc những kẻ có ý đồ không trong sạch.  Triều đình phái người đến các trường học để nghiên cứu các trường phái võ thuật nhằm chọn lựa ra  những kỹ thuật hiệu quả để áp dụng cho quân lính.    Nhiều võ sư là những người yêu nước và có học vấn, họ không muốn võ thuật do họ truyền dạy sẽ bị sử dụng để đàn áp người dân. Vịnh Xuân cũng phải chịu một số phận tương tự. Trong trường có một luật bất thành văn là không truyền dạy những kiến thức bí truyền cho người ngoài. Do vậy việc truyền thụ được thực hiện theo hai hướng – thứ nhất là kỹ thuật chung, tức là những kỹ thuật sơ lược cho các «môn sinh», được gọi là Tân hoàng và những kỹ thuật sâu sa cho những người được phép, được gọi là Cựu hoàng. Việc chọn lựa đệ tử kỹ càng và nghiêm ngặt cho phép giữ kín được những miếng võ bí truyền của trường phái.     Phần lớn những «võ sư» Vịnh Xuân hiện tại ở châu Âu và các nước khác mới chỉ ở đẳng cấp «môn sinh» và không biết rằng Vịnh Xuân mà họ đang ra sức quảng bá mới chỉ là một phần rất nhỏ của đẳng cấp «tân hoàng».  Vịnh Xuân được truyền bá theo truyền thống «Cựu hoàng» rất khác biệt so với «Vịnh Xuân» được phổ cập rộng rãi trong mọi tầng lớp. Khi được biết tới những kiến thức sâu xa của «Cựu hoàng», phần lớn họ đều vô cùng ngạc nhiên vì sự kém hiểu biết của mình và do không hiểu biết nên họ hoàn toàn bất ngờ trước một bước ngoặt làm tan vỡ hoàn toàn hình ảnh Vịnh Xuân mà họ đã biết.    Với sự hài hước của mình các võ sư đẳng cấp «Cựu hoàng» truyền thụ cho người nước ngoài theo phương pháp siêu giản và chỉ như cho biết vị cam bằng một múi cam. «Mặc dù múi cam thể hiện được vị cam, nhưng vẫn chỉ là một múi cam».